Chứng kiến sự nỗ lực của Uyên Phương - học sinh lớp 10 Trường THPT Đa Phước - tôi càng thêm tin rằng chỉ cần bỏ công ra chăm bón rồi sẽ có ngày hoa bung nở rực rỡ.
Mỗi dịp Tháng Thanh niên, sân trường lại rực rỡ cờ hoa, rộn ràng tiếng cười với các hoạt động hội trại, một hình thức giáo dục trải nghiệm vốn rất ý nghĩa.
Sẽ thế nào nếu người trẻ quên đi nguồn cội? Sẽ ra sao nếu một thế hệ chỉ biết cắm mặt vào màn hình điện thoại, lười vận động và tư duy, để bộ não dựa hoàn toàn vào AI?
Du học - hai tiếng ấy từng gợi lên hình ảnh những chuyến bay dài, những chân trời xa lạ, những giảng đường cổ kính và một tương lai rạng rỡ đang chờ đón.
Mẹ tôi ra đời năm 1916, thời mà người Hà Nội gọi là Tràng An, cái tên mang trong nó niềm tự hào về phong cách sống: “Chẳng thơm cũng thể hoa nhài./ Dẫu không thanh lịch cũng người Tràng An”.
Là một người trực tiếp đứng lớp giảng dạy, tôi nhận thấy việc chú trọng giáo dục tâm hồn, kỹ năng giao tiếp, ứng xử, thái độ sống tích cực, luôn biết nuôi dưỡng lòng biết ơn là những nội dung quan trọng không kém giáo dục tri thức.
Bắt đầu đi dạy ở tuổi đôi mươi, không vướng bận gia đình, tôi luôn hăng hái, nhiệt tình, sẵn sàng ở lại trường mỗi chiều để hỗ trợ học sinh ôn luyện hay chuẩn bị tiết dạy.
Trong nền văn hóa truyền thống của dân tộc Việt Nam, đạo lý “Uống nước nhớ nguồn” luôn là sợi chỉ đỏ xuyên suốt, là tinh thần cốt lõi gắn kết cộng đồng và hun đúc nên lòng yêu nước, nhân nghĩa của các thế hệ người Việt.