Quy hoạch vịnh Hạ Long được xây dựng với tầm nhìn dài hạn, bảo tồn toàn diện và phát huy hiệu quả giá trị di sản đến năm 2035, tầm nhìn 2050.

Phó Thủ tướng Phạm Thị Thanh Trà vừa ký phê duyệt nhiệm vụ lập Quy hoạch bảo quản, tu bổ, phục hồi Di tích quốc gia đặc biệt Danh lam thắng cảnh vịnh Hạ Long.
Theo nội dung phê duyệt, phạm vi nghiên cứu lập quy hoạch bao trùm không gian cảnh quan tự nhiên, các địa danh và khu vực có liên hệ mật thiết với quá trình hình thành, phát triển của vịnh. Cụ thể, quy hoạch bao gồm cả phần đất liền và vùng biển thuộc địa giới hành chính của 8 xã, phường, đặc khu của tỉnh Quảng Ninh như Tuần Châu, Bãi Cháy, Hồng Gai, Hà Tu, Hà An, Quang Hanh, Hạ Long và đặc khu Vân Đồn. Đồng thời, phạm vi còn mở rộng tới vùng biển giáp ranh với Cát Hải, bao quanh khu vực khoanh vùng bảo vệ di sản.
Tổng diện tích lập quy hoạch khoảng 676,36km2, trùng khớp với vùng lõi và vùng đệm của Di sản thế giới vịnh Hạ Long - Quần đảo Cát Bà theo các hồ sơ được UNESCO công nhận và lưu trữ. Đây là cơ sở quan trọng nhằm đảm bảo tính thống nhất trong công tác quản lý, bảo vệ di sản theo chuẩn mực quốc tế.

Mục tiêu của quy hoạch là bảo tồn bền vững các giá trị nổi bật về cảnh quan thiên nhiên, địa chất, địa mạo, đa dạng sinh học và hệ sinh thái đặc thù của vịnh Hạ Long, đồng thời gìn giữ các không gian văn hóa, lịch sử và bản sắc văn hóa biển – đảo. Bên cạnh đó, quy hoạch hướng tới việc nhận diện đầy đủ tiềm năng, hoàn thiện hệ thống hồ sơ dữ liệu phục vụ quản lý, cũng như xác lập rõ ranh giới các khu vực bảo vệ di tích.
Quy hoạch cũng góp phần cụ thể hóa các định hướng lớn đã được phê duyệt, như Quy hoạch tỉnh Quảng Ninh thời kỳ 2021 - 2030, tầm nhìn 2050 và Quy hoạch chung thành phố Hạ Long đến năm 2040. Qua đó, tiếp tục khẳng định vai trò của vịnh Hạ Long trong chiến lược phát triển kinh tế – xã hội của tỉnh Quảng Ninh, vùng Đông Bắc và cả nước.
Đáng chú ý, quy hoạch đặt mục tiêu thiết lập mô hình bảo tồn gắn với phát triển bền vững, tổ chức không gian và hạ tầng phù hợp theo từng giai đoạn, đồng thời mở rộng kết nối, nâng cao vị thế của di sản trên bản đồ du lịch quốc tế. Đây cũng sẽ là căn cứ pháp lý quan trọng để triển khai các dự án thành phần, xây dựng cơ chế quản lý và thu hút nguồn lực xã hội cho công tác bảo tồn, phát huy giá trị di tích.