Củi tàn lại nhen lứa mới, mỗi đêm đi ngủ không thể thiếu chậu than hồng đặt ngay dưới chiếc chõng tre của bà. Vậy mà, khi gà chưa gáy sáng, đã thấy bóng bà lom khom nhóm bếp, lúc thì chiên cơm, lúc thì luộc khoai cho mấy đứa cháu dằn bụng mỗi sáng đến trường.
Khi những đứa con vô tư cuộn tròn say ngủ, bố mẹ hàng đêm lại băng qua giá rét để sinh kế. Nghề chài lưới vốn bấp bênh, giữa tiết trời Đông giá lại thêm muôn phần khó nhọc. Vậy mà chưa từng thấy ở người một lời than trách.
Mớ cá, mớ tôm tất bật chợ sáng, chợ chiều, khiến làn da mẹ tím tái khi phải ngâm nước, dầm mưa suốt ngày dài sao mà thương đến lạ. Đôi khi tôi muốn mở lời xin mẹ mua cho mình cái áo bông mới mặc đi học nhưng lần lựa mãi rồi không đành lòng…
Nhớ rét, chạnh lòng thương về bao kỷ niệm cùng đám bạn học thuở thiếu thời. Sáng sáng lại í ới gọi nhau, chở nhau đi học. Lạ thay là đứa nào cũng dành phần được đạp xe chở bạn, chỉ vì khi được vận động nhiều sẽ… đỡ rét hơn.
Đám trẻ nhà nghèo ngày ấy thường hay san sẻ cho nhau những thứ quà vặt rất “chân quê” lúc thì nắm ngô rang, khi thì củ khoai nướng, sắn luộc hôm nào cũng sẵn có mang theo đến lớp. Những thức quà giản dị ấy có hôm lại là cứu cánh cho đứa bạn nghèo chống đói qua một buổi học.
Từ trong cái khắc nghiệt của tiết trời Đông thường khiến người ta e ngại, muốn né tránh, vậy mà thiếu vắng nó ta lại thấy nhớ, thèm muốn được chạm vào. Và tôi cũng vậy, tôi tìm thấy ở cái rét và cất giữ vào đấy những ký ức không dễ nhòa phai, để mỗi khi nhớ về lại chợt cay khóe mắt.